Tôi và H cùng học chung trường cấp 3 với nhau, lúc đó chưa chơi thân nhưng sau khi cùng thi đỗ vào trường đại học ở Hà Nội, đối với dân tỉnh lẻ như chúng tôi thì việc gặp đồng hương trên đất khách là rất quý, chúng tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau mọi thứ, chia sẻ tâm sự từ chuyện học hành cho tới chuyện tình cảm, chia sẻ với nhau những lúc khó khăn đói kém khi ở nơi đất khách. Chính vì thế mà chúng tôi nhanh chóng thân thiết với nhau, đi đâu cũng như hình với bóng, tới khi tôi gặp vợ tôi hiện giờ thì chúng tôi mới dần tách ra, nhưng tình bạn của chúng tôi không bao giờ phai nhạt. Ra trường xin việc làm chúng tôi cùng lập nghiệp ở Hà Nội và tôi lấy vợ, còn H vẫn độc thân. H có sự nghiệp tốt hơn tôi, có thể là do H chỉ quan tâm tới sự nghiệp còn tôi thì lấy vợ khá sớm, nên vì thế kinh tế của gia đình tôi không được dư giả cho lắm trong khi H đã có một công việc tốt lương cao tại một công ty lớn ở Hà Nội. H liên tục phấn đấu và dần chiếm được vị trí giám đốc marketing trong công ty, mặc dù H có sự nghiệp hơn tôi rất nhiều, kinh tế khá giả hơn tôi rất nhiều, nhưng H không bao giờ thay đổi thái độ với tôi, chúng tôi vẫn là những người anh em tốt của nhau, và H cũng hay tới nhà chúng tôi chơi rồi ăn cơm, nên cả gia đình tôi và H ngày càng thân thiết. Vợ tôi cũng có vẻ quý H, hôm nào có làm gì ngày rằm hoặc lễ đều bảo tôi mời H về nhà ăn cơm, với lí do H độc thân ở nhà những ngày này sẽ rất cô đơn, H cũng đã giúp đỡ gia đình mình khá nhiều nên những ngày này nên mời H về nhà ăn cơm cho vui. Lúc đó tôi chỉ thấy vợ mình thật tâm lí và tốt bụng, còn thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi lấy được người vợ như cô ấy

Incoming search terms: